Tranh ảnh về chủ đề gia đình

Bố bà mẹ và bé cùng nhau hiểu sách, truyện là 1 trong những yếu tố đặc biệt cho sự thành công của trẻ em trong vấn đề đọc cùng sáng tạo. Trẻ đã học được cách lắng nghe, phân biệt các nhân thiết bị trong truyện, vắt được cốt truyện và đúc rút những bài học kinh nghiệm thiết thực từ mẩu truyện đó.

Bạn đang xem: Tranh ảnh về chủ đề gia đình

Đặc biệt rộng nữa, việc bố mẹ kể truyện cho nhỏ xíu trước khi đi ngủ còn giúp chia sẻ tình thân thương của anh chị em dành mang đến nhau. Hãy cùng KidsOnline đọc cho bé bỏng nghe những truyện mầm non chủ đề gia đình dưới đây, chỉ cầ bỏ ra 5-10 phút trước khi đi ngủ thôi nhưng sẽ vun đắp thêm rất nhiều kỷ niệm ấm cúng về mái ấm gia đình đó bố mẹ ạ!


Những câu truyện chủ thể gia đình giành cho trẻ mầm non

Gấu nhỏ chia quà

Cây táo bị cắn dở nhà Gấu vô cùng sai quả và ăn thì ngọt lừ.Sáng nào Gấu con cũng đòi nạp năng lượng táo, nhưng chị em hái bao nhiêu Gấu bé cũng chê ít. Một hôm gấu chị em hỏi:Thế con mong mẹ hái mang lại con bao nhiêu quả apple nào?– Dạ… Con ước ao mẹ hái cho bé thật các ạ!– Thật nhiều là từng nào chứ? Gấu chị em hỏi lại– Nhiều…là…là…Mẹ Gấu cười cợt nói:– bé của mẹ không biết đếm.Từ nay con phải học đếm cho bao nhiêu bà bầu sẽ hái cho bé chừng ấy quả apple nhé.Gấu bé vâng lời và tìm đến nhà thầy Hươu để học đếmHôm đầu Gấu biết đếm mang lại “Một”, mẹ Gấu đến Gấu từng một trái táo.Thấy ít quá Gấu nhỏ định đòi them nhưng nhớ lời bà bầu dặn bắt buộc lại thôi cùng lẳng lặng ôm sách đi học.Hôm sau Gấu biết đếm mang lại “Hai” đề xuất được chị em cho nhì quả táo.Nhưng, đầy đủ ngày tiếp theo,cậu ta biết đếm cho “ Năm’, cho “Mười” bắt buộc được bà mẹ cho không ít táo.Gấu con rất khoái chí cùng càng chăm học hơn.Năm bắt đầu đã đến. Mẹ Gấu muốn làm một bữa liên hoan, Gấu bé lanh chanh đòi đi chợ mua quà. Chị em Gấu chuyển tiền cho nhỏ rồi dặn:– con ra chợ mua hoa quả. Ghi nhớ đếm cho đủ tín đồ trong đơn vị kẻo mua thiếu đấy.Gấu con “Vâng ạ” rồi đếm đi đếm lại từng fan trong gia đình, ngừng mới xách giỏ đi chợ. Một lát sau, cậu ta kệ nệ bê giỏ vềGấu tía bảo.– Bây giờ, nhỏ hãy chia quà mang đến từng bạn đi.Gấu bé chỉ chờ có thế, gấp bưng đĩa hoa quả bằng hai tay mời bố, mẹ, mời cả nhì em nhỏ. Ơ kìa, cố gắng phần của Gấu con đâu? quan sát Gấu nhỏ lúng túng, Gấu bà bầu cũng phì cười, rồi hỏi:– bé đếm thế nào mà lại thiếu? bé đã đếm đi đếm lại từng tín đồ rồi mà lại – Gấu người mẹ bảo.Gấu bé đếm lại: bà bầu là một, cha là hai, em trai là ba, em gái là bốn, đấy, đủ cả màNghe Gấu con nói anh chị cười rộ lên. Gấu ba bảo:– nhỏ của bố đếm giỏi thật, đến nỗi quên cả mình cơ mà.– À…ra thế, Gấu nhỏ gãi đầu xấu hổ.Gấu cha vui vẻ nói: chia quà đủ mang đến mọi người mà chỉ quên phần mình thì nhỏ sẽ chẳng mất phần đâu.Nói rồi, phụ huynh Gấu dồn hết kẹo, trái cây vào phổ biến một đĩa, mời cả nhà cùng ăn.

*

Cô bé quàng khăn đỏ

Ngày xửa, ngày xưa, có một cô bé bỏng thường tuyệt quàng cái khăn màu đỏ, vì vậy, mọi tín đồ gọi cô là cô nhỏ xíu quàng khăn đỏ. Một hôm, người mẹ cô bảo cô với bánh sang biếu bà ngoại. Trước lúc đi, bà bầu cô dặn:

– nhỏ đi thì đi mặt đường thẳng, chớ đi đường vòng qua rừng mà lại chó sói nạp năng lượng thịt nhỏ đấy. Trên phố đi, cô thấy con đường vòng qua rừng có khá nhiều hoa, các bướm, không nghe lời mẹ dặn, cô tung tăng đi theo đường đó. Đi được một quãng thì gặp gỡ Sóc, Sóc nhắc:

– Cô bé nhỏ quàng khăn đỏ ơi, thời điểm nãy tôi nghe bà mẹ cô dặn đi con đường thẳng, chớ đi đường vòng cơ mà. Sao cô lại đi đường này?

Cô nhỏ nhắn không vấn đáp Sóc. Cô cứ đi theo con đường vòng qua rừng. Vừa đi, cô vừa hái hoa, bắt bướm. Vào mang đến cửa rừng thì cô gặp chó sói. Con chó sói vô cùng to đến trước mặt cô. Nó đựng giọng ồm ồm hỏi:

– Này, cô bé xíu đi đâu thế?

Nghe chó sói hỏi, cô bé xíu quàng khăn đỏ sợ lắm, dẫu vậy cũng đành bạo gan trả lời:

– Tôi đi sang nhà bà nước ngoài tôi.

Nghe cô nhỏ bé nói đi sang bà ngoại, chó sói suy nghĩ bụng: À, thế ra nó lại còn có bà ngoại nữa, thay thì bản thân phải ăn thịt cả nhì bà cháu. Nghĩ về vậy nên chó sói lại hỏi:

– nhà bà nước ngoài cô ở đâu?

– Ở vị trí kia khu rừng. Loại nhà tất cả ống khói đấy, cứ đẩy cửa ngõ là vào được ngay.

Nghe xong, chó sói vứt cô nhỏ nhắn quàng khăn đỏ ở đấy rồi chạy một mạch mang lại nhà bà nước ngoài cô bé. Nó đẩy cánh cửa ra vào vồ đem bà cầm cố rồi nuốt chửng ngay lập tức vào bụng. Xong xuôi, nó lên chóng nằm đắp chăn trả là bà ngoại ốm.

Lúc cô bé quàng khăn đỏ đến, cô thấy chó sói đắp chăn nằm trên giường, cô tưởng “bà ngoại” bị ốm thật, cô hỏi:

– Bà ơi! Bà tí hon đã thọ chưa?

Sói không đáp giả vờ rên hừ… hừ…

– Bà ơi, bà bầu cháu bảo với bánh thanh lịch biếu bà.

– cố gắng à, gắng thì bà cám ơn con cháu và bà mẹ cháu. Con cháu ngoan quá. Con cháu lại trên đây với bà.

Cô bé bỏng quàng khăn đỏ chạy ngay cho cạnh giường, tuy vậy cô quá bất ngờ lùi lại hỏi;

– Bà ơi! Sao lúc này tai bà dài thế?

– Tai bà dài để bà nghe cháu nói được rõ hơn. Chó sói đáp

– cầm cố còn đôi mắt bà, sao từ bây giờ mắt bà khổng lồ thế?

– mắt bà to nhằm bà nhìn con cháu được rõ hơn.

Chưa tin, cô nhỏ bé quàng khăn đỏ lại hỏi:

– rứa còn mồm bà, sao bây giờ mồm bà lớn thế?

– Mồm bà to để bà ăn uống thịt con cháu đấy.

Sói nói hoàn thành liền nhảy ra khỏi giường, nuốt chửng em bé Khăn Đỏ xứng đáng thương.

Sói sẽ no nê lại ở xuống giường ngủ ngáy o o. May sao, thời điểm đó bác thợ săn đi ngang thấy thế. Bác bỏ giơ súng lên định bắn. Nhưng bác bỏ chợt suy nghĩ ra là chắc sói đã nạp năng lượng thịt bà lão, và tuy vậy vẫn còn có cơ cứu giúp bà. Bác bỏ nghĩ tránh việc bắn mà yêu cầu lấy kéo rạch bụng bé sói đang ngủ ra. Vừa rạch được vài ba mũi thì thấy chiếc khăn quàng đỏ chóe, rạch được vài mũi nữa thì cô nhỏ xíu nhảy ra kêu:

– Trời ơi! con cháu sợ quá! vào bụng sói, tối black như mực. Bà lão cũng còn sinh sống chui ra, thở hổn hển. Khăn đỏ gấp đi nhặt đá to lớn nhét đầy bụng sói. Sói tỉnh giấc mong mỏi nhảy lên, nhưng lại đá nặng nề quá, nó vấp ngã khuỵu xuống, lăn ra chết.

Từ dạo bước ấy, cô nhỏ xíu quàng khăn đỏ không lúc nào dám làm cho sai lời chị em dặn.

Chú gấu nhỏ ngoan

Bác Voi tới nhà Gấu bé chơi và bộ quà tặng kèm theo Gấu bé một rổ lê thơm. Gấu bé mừng lắm và luôn nhớ cám ơn bác bỏ Voi.

Gấu con chọn quả lê lớn nhất đem lại cho ông nội. Ông nội hết sức vui, xoa đầu Gấu con và bảo:

– Gấu nhỏ thật ngoan, dễ thương và đáng yêu nhất nhà!

Gấu nhỏ mang quả lê to trang bị nhì đưa mang lại mẹ. Mẹ cũng rất vui, ôm hôn Gấu nhỏ và bảo:

– Gấu bé của bà bầu thật ngoan, bà bầu thương độc nhất vô nhị nhà!

Gấu con lại chọn quả lê to máy ba mang về cho Gấu em. Gấu em mê thích quá, ôm lấy quả lê, cười khúc khích. Gấu bé thấy Gấu em vui cũng vui theo.

Xem thêm: Kem Dưỡng Da Trước Khi Trang Điểm, Các Loại Kem Dưỡng Ẩm Trước Khi Trang Điểm

Thế là hai đồng đội Gấu bé vừa cười vừa lăn khắp nhà.

*

Thỏ bé không vâng lời

Một hôm, Thỏ bà bầu dặn Thỏ con:

– Thỏ bé của mẹ! bé ở nhà, chớ đi chơi xa, nhỏ nhé!

– Vâng ạ! nhỏ ở nhà, con không đi chơi xa.

Nhưng Bươm Bướm bay đến, Bươm Bướm gọi:

– Thỏ nhỏ ơi! Ra sân vườn kia đùa đi! Ở đấy tất cả cỏ này, bao gồm hoa này, đam mê lắm.

Thỏ con liền đuổi theo Bươm Bướm. Thỏ con đi chơi mãi… nghịch mãi…xa…thật xa…

Thế rồi, Thỏ con quên cả lối về nhà. Thỏ nhỏ khóc hu hu cùng gọi: mẹ ơi! bà mẹ ơi! bác Gấu đi qua, thấy Thỏ bé khóc. Chưng dắt Thỏ nhỏ về nhà. Thỏ bà bầu chạy ra ôm Thỏ con, Thỏ nhỏ nói cùng với mẹ:

– Mẹ! mẹ dặn nhỏ ở nhà. Nhỏ lại đi dạo xa, bé xin lỗi mẹ!

Gà trống và vịt bầu

Gà trống với Vịt bầu là hai bạn trẻ rất thân. Con gà Trống cá tính kiêu căng, còn Vịt thai thì hiền khô lành, ngoan ngoãn với tôt bụng.

Một hôm, đôi bạn trẻ xin phép bố mẹ rủ nhau đi chơi. Cha mẹ của cặp đôi bạn trẻ dặn rằng:” những con đi dạo hoặc đi đâu, ước ao làm một việc nào đó thì phải suy xét thật kỹ rồi new làm nhé!”. đôi bạn trẻ vừa nói chuyện ríu rít. Đến một khúc sông rộng, Vịt bầu bảo con gà Trống:

– gà Trống ơi, phía bên đó sông cảnh quan lắm!

Gà Trống quan sát thoáng qua rồi nói với Vịt Bầu:

– Ừ nhỉ, bọn chúng mình sang bên đó sông chơi đi!

Vịt bầu nghe kê Trống nói, thốt nhiên nhớ lời mẹ dặn liền quan tâm đến một thời điểm rồi trả lời:

– không được đâu kê Trống ơi! Khúc sông rộng nỗ lực này, bản thân thì bơi được, còn chúng ta thì biết làm cho sao? chúng ta không ghi nhớ lời phụ huynh dặn a?

Vịt thai vừa nói dứt lời thì gà Trống tức tốc đáp ngay:

– Ôi dào! Cậu biết bơi lội thì bơi, còn mình biết bay thì cất cánh chứ sao! chính vì mình có cánh mà.

Vịt Bầu chưa kịp ngăn chặn bạn thì con kê Trống sẽ vỗ cánh bay vèo. Nhưng mang đến giữa sông, con kê Trống nhìn xuống làn nước đang chảy, choáng váng và mỏi cánh quá không thể cất cánh được nữa. Con kê Trống bị rơi tõm xống sông. Con kê Trống kêu thất thanh:

– cứu vớt mình cùng với Vịt bầu ơi! cứu vớt mình với!…

Vịt bầu vội bay ra giữa sông nhằm cứu con kê Trống. Nhưng mà Gà Trống vừa to, vừa uống một bụng nước đầy đề nghị Vịt bầu chẳng làm thế nào đưa con gà Trống lên bờ được. Cũng may luc đó có chưng Ngông Nâu bơi tới và gửi Gà Trống lên bờ.

Được Vịt thai và bac Ngỗng Nâu cứu vớt sống, con kê Trống ăn năn lắm. Từ đó, gà Trống bỏ được xem kiêu căng và luôn nhớ lời mẹ dặn.

Quà bộ quà tặng kèm theo mẹ

Ngày mai là sinh nhật người mẹ đấy! Bố thì thầm với nhỏ bé Nhi. Vui quá, vậy thì Nhi phải bao gồm quà bộ quà tặng kèm theo mẹ bắt đầu được. Tìm kim cương gì bây giờ? Nhi đâm chiêu cân nhắc như tín đồ lớn. Nhi có một gói kẹo ba cho, nhưng người mẹ chẳng thích ăn kẹo. Tốt là búp bê? không được, người mẹ lớn rồi, đâu có chơi búp bê. Chợt bé xíu Nhi nhớ ra: “ Đúng rồi, bà bầu thích hoa! Sinh nhật mẹ năm ngoái, cha cũng bộ quà tặng kèm theo hoa đến mẹ”.

Nhìn ra vườn, Nhi thấy mấy cây hông, cây cúc ông trồng sẽ nở hoa, khoe sắc bùng cháy dưới ánh mặt trời. Tuy vậy Nhi muốn dành nhiều điều đến mẹ. Nhi ý muốn món quà tặng kèm mẹ thật ý nghĩa.

Nhi chạy đi tìm ông nhằm hỏi xin hạt giống như hoa. Ông kinh ngạc lắm, không hiểu nhiều Nhi định làm gì.

Suỵt! Ông cứ cho cháu rồi ngày mai, cả nhà sẽ biết mà!

Nhìn thấy vẻ mặt quan trọng đặc biệt của Nhi, ông cũng đành chiều cháu gái. Cụ mấy phân tử giống nhỏ bé xíu trong tay, Nhi nói nho:

Ông nhớ giữ bí mật cho con cháu đấy nhé!

Nhi gieo hạt vào mẫu cốc vật liệu nhựa cũ đựng đầy đất cùng tưới nước như ông vẫn làm, cô nhỏ xíu tưởng tương ra mọi hạt giống sáng mai đã nảy mầm với cây sẽ nở những nhành hoa đẹp.

Sáng hôm sau, không đợi chị em goi, Nhi dậy thật sớm. Không xuống khỏi giương cô bé xíu đã reo lên:

Con chúc mừng sinh nhật mẹ! Con gồm quà bộ quà tặng kèm theo mẹ đây!

Vừa nói Nhi vừa chạy đi lấy cái cốc sẽ gieo hạt. Mà lại Nhi sững lại, ỉu xìu gần phát khóc. Mấy hạt kiểu như vẫn ở im bên dưới lớp đất nâu. Chẳng có bông cúc, bông hông như thế nào nở cả. Nhi không có những nhành hoa tự tay trồng để tặng kèm mẹ rồi.

Biết chuyện bà bầu cảm động ôm Nhi vào lòng. Bà bầu giảng mang lại Nhi hiểu từ cái hạt gieo xuống đất nảy mầm, đâm trồi, kết lá, trổ hoa đề nghị có thời hạn và công sức chăm sóc. Như nhỏ xíu Nhi ngày trước mẹ sinh ra nhỏ nhắn xíu, đến thời điểm này lớn khôn, biết thân thương mẹ, nghĩ đến người mẹ đấy. Bà mẹ thơm lên má Nhi:

Con biết không ? Con đó là bông hoa rất đẹp nhất, là món quà chân thành và ý nghĩa nhất khuyến mãi mẹ từ bây giờ đấy!

*

Bác gấu đen và nhì chú thỏ

Trời mưa lớn như loại trừ nước. Gió thổi ào ào… bẻ gẫy cả cành cây. Gấu Đen đi dạo về bị ướt lướt thướt, nước mưa chảy ròng ròng rã xuống khía cạnh Gấu. Gấu chạy mãi, chạy mãi trong rừng để tìm vị trí trú nhờ. Mai quá nhà đất của Thỏ Nâu trên đây rồi !– Cốc. Cốc. Cốc.Thỏ Nâu sẽ ngủ tức thì tỉnh dậy, gắt gỏng hỏi.– Ai đấy ?Bác Gấu Đen trên đây ! Mưa lớn quá, cho bác trú nhờ một đêm. Thỏ Nâu ko mở cửa, nó cào nhàu :– ko trú dựa vào được đâu. Bác bỏ to quá, bác bỏ làm đổ nhà của cháu mất ! Gấu đen van nài nỉ :– chưng không làm cho đổ công ty đâu. Bác bỏ vào hết sức nhẹ nhàng thôi !– dịu cũng đổ, không nhẹ cũng đổ : bác bỏ đi đi !Thỏ Nâu vẫn phía trong nhà nói vọng ra, nó nhất định không ra mở cửa. Gấu Đen bi thương rầu. Nước mưa rã ròng ròng xuống cổ Gấu Đen. Gấu Đen đi mãi, đi mãi, vừa mệt vừa rét. Bỗng nhiên Gấu Đen chú ý thấy có một ngôi nhà. Trong công ty thắp đèn sáng sủa trưng. Tất cả tiếng Thỏ white khe khẽ hát “Là lá la…”. Gấu Đen lại ngay gần và rụt rè gõ cửa ngõ :– Cốc; cốc; cốc.– Ai đấy ?– bác bỏ Gấu Đen phía trên ! Cho bác vào trú nhờ có được không ? Thỏ Trắng cách ra mở cửa.– Ồ ! Chào chưng Gấu Đen, mời chưng vào đây, bác bỏ ướt hết rồi !Thỏ trắng dắt chưng Gấu Đen vào nhà, kéo ghế mời bác ngồi trước nhà bếp lò. Gấu Đen hơ bạn một lúc, nước mưa trên mặt cũng khô, trên cổ cũng khô.Trong khi bác Gấu Đen sưởi ấm. Thỏ trắng bưng ra một đĩa bánh mời bác bỏ Gấu Đen ăn. Gấu Đen cảm rượu cồn nói :-Cảm ơn Thỏ Trắng.Gấu Đen ăn xong, Thỏ trắng và bác bỏ Gấu Đen thuộc đi ngủ.Nửa đêm bão nổi lên ầm ầm cành lá kêu răng rắc. Tất cả tiếng đập cửa thình thình :– bạn Thỏ trắng ơi ! mang đến tôi vào trú nhờ với, nhà đất của tôi đổ mất rồi !Gấu Đen vội vàng choàng dậy, chạy ra mở cửa. Thỏ Nâu vừa khóc vừa đề cập với bác bỏ Gấu Đen cùng Thỏ Trắng.– Hu, hu, hu,nhà bị đổ mất rồi. Làm cầm nào hiện giờ ! Gấu Đen kéo Thỏ Nâu đến bên đống lửa yên ủi Thỏ Nâu:– con cháu sưởi cho ấm người đi ! đơn vị bị đổ à ? Lo gì. Sáng mai chưng sẽ có tác dụng lại nhà đến cháu. Thỏ trắng cũng nói :– bạn đừng lo. Sáng mai tôi cũng biến thành giúp chúng ta làm lại đơn vị !– Thỏ Nâu sưởi một lúc, nước mưa trên người đã khô. Hôm nay Thỏ Nâu mới ân hận là sẽ đuổi chưng Gấu Đen. Thỏ Nâu ngập hoàn thành định xin lỗi bác Gấu.– Thỏ Nâu đừng bi đát bác không giận con cháu đâu. Thôi chưng cháu ta đi ngủ kẻo khuya quá tuyệt vời rồi !Đêm hôm ấy, Thỏ Nâu với Thỏ trắng ôm bác Gấu Đen ngủ ngon lành.