Phân Tích 6 Câu Thơ Cuối Bài Cảnh Ngày Xuân

Phân tích 6 câu thơ cuối bài Cảnh ngày xuân giúp xem được hồ hết tâm trạng luyến nhớ tiếc của người mẹ Thúy Kiều khi xong ngày hội du xuân.


Đã có khá nhiều chủ đề so với 6 câu thơ cuối bài bác Cảnh ngày xuân.

Bạn đang xem: Phân tích 6 câu thơ cuối bài cảnh ngày xuân

Ngoài ra từ sự tiếp cận nào bạn ta cũng tìm tòi sự tài hoa của Nguyễn Du trong đó. Duy nhất đoạn thơ ngắn thôi nhưng chất chứa bao nhiêu nỗi niềm. Từ size cảnh vạn vật thiên nhiên hiện ra trước đôi mắt đến vai trung phong trạng của những người trong hoàn cảnh ấy. Càng đối chiếu ta lại càng thấy ngấm đẫm ý thức của Nguyễn Du. 

Phân tích 6 câu thơ cuối bài Cảnh ngày xuân đưa ra tiết

Cảnh ngày xuân là đoạn trích trong Truyện Kiều của Nguyễn Du. Truyện Kiều được xem là tác phẩm kinh khủng trong thơ ca Việt Nam, là niềm yêu mếm của biết bao thay hệ. Truyện Kiều cũng trở thành cấu tạo từ chất tuyệt vời cho thi – ca- nhạc – họa. Vào Truyện Kiều, Cảnh ngày xuân là trong những đoạn trích hay. Thuộc phân tích 6 câu thơ cuối bài xích cảnh mùa xuân để hiểu rõ hơn về trung khu trạng của bà bầu Thúy Kiều và những thủ pháp nghệ thuật được Nguyễn Du sử dụng. 

*
Cảnh ngày xuân là đoạn trích xuất xắc trong Truyện Kiều

Mở bài

Đoạn trích Cảnh ngày xuân được viết tức thì sau đoạn tả tài sắc đẹp của chị em Thúy Kiều. Đây là đoạn trích hay, là bức tranh mùa xuân rực rỡ, tấp nập với bầu không khí vui tươi, náo sức nóng của những tiệc tùng đầu năm. Mặc dù thế khi hoàn thành lễ hội lại khiến con fan ta trầm buồn, luyến tiếc. 6 câu thơ cuối đoạn trích Cảnh ngày xuân chính là thể hiện rõ nét nhất tâm trạng của người mẹ Kiều. 

Thân bài

Trong 12 câu đầu đoạn trích Cảnh ngày xuân, khung cảnh vạn vật thiên nhiên và bức tranh tiệc tùng hiện lên thật vui tươi, tràn đầy sức sống. Cảnh quan ấy làm cho nòng người rộn rã, hân hoan. Nhưng cho 6 câu thơ sau, nhịp thơ vẫn chùng xuống, lừ đừ lại đem đến nỗi ảm đạm xao xuyến. 

*
6 câu thơ cuối trong Cảnh ngày xuân diễn đạt tâm trạng bịn rịn của mẹ Kiều

Khung cảnh ngày xuân trong đoạn trích Cảnh ngày xuân được Nguyễn Du tả theo trình tự không khí và thời gian. Nếu giống như những câu thơ trước là bức tranh mùa xuân tươi đẹp nhất với ko khí liên hoan rộn ràng, thì 6 câu thơ sau lại với sự u buồn:

Tà tà láng ngả về tây

Chị em tha thẩn dan tay ra về

Khung cảnh thiên nhiên vẫn nhẹ nhàng với “bóng ngả về tây” nhưng trọng điểm trạng con tín đồ thì lại đang tiếp tục trong vô định.

Xem thêm: Tạo Usb Boot Mini Win 10 Pe Chuẩn Uefi Dùng Cứu Hộ Máy Tính, Tạo Usb Cứu Hộ Máy Tính Chuyên Nghiệp Win 10 Pe

Nguyễn Du đã thực hiện từ láy “tà tà” nhằm gợi ra quang cảnh trời chiều, cảnh vật đang dần trở nên hư ảo. Nhưng đó cũng là ý muốn thời hạn hãy trôi lờ lững lại, níu kéo khoảnh khắc tươi đẹp của ngày xuân. 

Chị em Kiều “dan tay ra về” tuy nhiên với một trọng điểm trạng “thơ thẩn”, bị rịn, lưu giữ luyến. Hình như người thì đã đi nhưng trọng tâm thì vẫn còn đấy ở lại. Đó hệt như một sự tiếc nuối, ý muốn giữ khoảnh khắc ngày xuân sống lại thật lâu của bà mẹ Kiều. 

Khung cảnh tưng bừng của ngày hội xuân dứt khiến fan ta như bị rơi vào tình thế hư không, chẳng còn tâm trạng nhằm vui cười. Trong tâm địa người cơ hội ấy là việc đan xen của những xúc cảm bâng khuâng, xao xuyến. 

Bước dần dần theo ngọn đái khê

Lần xem cảnh sắc có bề thanh thanh

Nao nao dòng nước uốn quanh

Dịp mong nho bé dại cuối ghềnh bắc ngang

Khung cảnh từ bây giờ hiện lên nhỏ tuổi nhắn, thướt tha lúc chiều tà. Nhịn nhường như tia nắng nhạt dần của dịp chiều tà đã làm cho cảnh thứ trở yêu cầu bé nhỏ dại hơn. Bức ảnh ấy được Nguyễn Du vẽ đề nghị vô thuộc thơ mộng tuy nhiên lại phảng phất sự hiu quạnh, ảm đạm man mác. Nỗi bi hùng đó khởi nguồn từ sự quyến luyến, không thích rời xa. 

*
Bởi cảnh quan hay bởi sự náo hễ của lễ hội xuân làm chị em Kiều không thích rời đi

Chỉ 4 câu thơ thôi, nhưng người sáng tác đã sử dụng đến 3 tự láy “thanh thanh”, “nao nao”, “nho nhỏ”. Chưa phải bỗng nhiên, Nguyễn Du lại thực hiện những tự láy ấy. Trải qua những tự ngữ ấy để biểu đạt sự nuối tiếc mang đến cùng cực của người mẹ Kiều. Bằng nghệ thuật và thẩm mỹ “lấy hễ tả tĩnh”, Nguyễn Du sẽ gợi lên một không gian tĩnh mịch, từ từ giữa khung cảnh chiều tàn. “Nao nao” không chỉ là là miêu tả cho làn nước chảy một cách nhẹ nhàng, nó còn mô tả tâm trạng bi đát vu vơ của bé người. 

Cách sử dụng mẹo nhỏ “tả cảnh ngụ tình” của Nguyễn Du ở chỗ này đã cực kỳ thành công. Nó vừa biểu đạt được bức tranh cảnh quan lúc chiều về nhẹ nhàng, vừa lột tả được trọng điểm trạng bịn rịn, luyến tiếc, phảng phất nỗi buồn. Thực sự không ngoa lúc nói nghệ thuật và thẩm mỹ tả cảnh ngụ tình của Nguyễn Du cực kỳ tài ba, xứng trung bình cao nhân. 

Kết bài

Bằng ngôn ngữ sắc sảo, tài hoa, kết hợp với nghệ thuật tả cảnh ngụ tình khéo léo, Nguyễn Du đang vẽ đề nghị bức tranh sau hội vô cùng sống động với nỗi ai oán man mác. Bức tranh ấy gói trọn sự xinh xắn của thiên nhiên, lại thấm đeẫm vai trung phong trạng của các người con trẻ sau hồ hết ngày hội xuân vui vẻ. Chắc hẳn rằng bức tranh nhưng mà Nguyễn Du đã tạo thành ấy đều mang một ẩn ý độc nhất vô nhị định, có thể là làm nền cho hồ hết sự kiện đặc biệt quan trọng tiếp theo.