Những câu thơ tả cảnh bốn mùa trong truyện kiều

*

Đề bài: Anh chị hãy viết bài bác văn so sánh nghệ thuật miêu tả thiên nhiên trong truyện Kiều của Nguyễn Du.

Bạn đang xem: Những câu thơ tả cảnh bốn mùa trong truyện kiều

Văn học bất cứ thời đại nào cũng lấy con người làm trung tâm.Nhưng mặt cạnh đó thế giới tự nhiên cũng là một đối tượng mà lại văn học cần quan tâm.Nguyễn Du đã từng khẳng định vào truyện Kiều bất hủ của mình:


“Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu

Người buồn cảnh gồm vui đâu bao giờ”

Thiên nhiên cảnh vật bao bọc ta vốn là một cách khách quan nhưng khi đi vào văn học thì nó chịu sự bỏ ra phối của công ty văn.Nguyễn Du đã thể hiện rất thành công xuất sắc trong truyện Kiều khi miêu tả bức tranh thiên nhiên.

Bức tranh vạn vật thiên nhiên trong truyện Kiều được Nguyễn Du khắc họa với nhiều sắc thái không giống nhau.Có khi là bức tranh tả cảnh để tả tình,có khi là bức tranh vạn vật thiên nhiên bốn mùa tươi đẹp.

Trước hết,trong truyện Kiều tác giả đã xây dựng hầu hết các cảnh vật đều là những bức tranh được khoác màu trung ương trạng.Những bức tranh ấy thật gồm hồn bởi nó được Nguyễn Du miêu tả qua cách nhìn chủ quan liêu của bên thơ.Đây là cảnh chiều tà người yêu thương gặp người yêu ( Kim, Kiều). Bởi vậy,cảnh của một ngày sắp tàn,vậy mà vẫn rất đề nghị thơ với tươi sáng.Nguyễn Du đã để Thúy Kiều ngắm chú ý một bé đường nhưng Kim Trọng đã bước qua:

“ Hài văn lần bước dặm xanh


Một vùng như thể cây quỳnh cây dao”

Cảnh thật buộc phải thơ đề xuất nhạc vị tâm hồn người thiếu nữ đầy nhạc cùng thơ.Cảnh cứ quấn quýt hòa quyện hồi hộp rưng rưng như trái tim nhị người đang bang khuâng hồi hộp.

Vẫn là cảnh chiều tà nhưng khi Thúy Kiều nhỏ giọt nước mắt xuống ngôi mộ Đạm Tiên thì cảnh vật bỗng dưng trở phải thê lương cùng tàn úa:

“Sè sè nấm mộ bên đường

Dầu dầu ngọn cỏ nửa xoàn nửa xanh”

Ngọn cỏ ngày xuân nhẽ ra phải xanh non mơn mởn nhưng Thúy Kiều buồn với thương cảm trước một nấm mộ của cô kĩ hồng nhan bạc mệnh bởi vậy nó đã bị nhuốm màu ảm đạm hẩm hiu.

Xem thêm:

Trong đêm Kim,Kiều thề thốt vạn vật thiên nhiên cũng rực sáng trong như mối tình trong trắng thánh thiện của họ:

“ Vầng trăng vằng vặc giữa trời

Đinh ninh nhì miệng một lời tuy nhiên song”

Và đây là cảnh Kiều từ dã gia đình để dấn thân vào cuộc đời gió bụi:

“ Đùng đùng gió đục mây vần

Một xe vào cõi hồng trần như bay”

Cảnh thật đáng sợ gió “ đùng đùng” mây vần vũ như báo hiệu một sự đổ vỡ hãi hùng.

Và đây là nỗi nhớ của Thúy Kiều cùng Kim Trọng lúc học phải dời xa nhau:


“ Sầu đong càng lắc càng đầy

Ba thu dồn lại một ngày lâu năm ghê”

Hoàng hôn đã từng chứng kiến nỗi buồn thê lương của người thiếu nữ,vầng trăng cũng đã từng chứng kiến mang lại một mối tình đẹp để rồi giờ đây vầng trăng ấy phải rã ra cảnh Kiều và Thúc Sinh phân tách tay:

“ Vầng trăng ai sẻ làm đôi

Nửa in gối chiếc nửa soi dặm trường”

Khi trở lại nơi ở xưa lòng Kim Trọng não nề: “ Hoa đào năm ngoái vẫn còn đây” nhưng hình bong người thân mật thì hoàn toàn xa vắng.Và người về đây đâu phải ngắm hoa đào:

“ Trước sau như thế nào thấy láng người

Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông”

Tả cảnh để gợi tình,thông qua bức tranh vạn vật thiên nhiên Nguyễn Du gửi bức tranh trung ương trạng,nội vai trung phong của nhỏ người.

Ngoài thiên nhiên tâm trạng Nguyễn Du còn dành những câu thơ đẹp nhất để miêu tả vạn vật thiên nhiên vốn có theo bốn mùa.Thiên nhiên bên trên đất Bắc tuy ko rạch ròi giữa từng mùa nhưng đi vào thơ Nguyễn Du nó tất cả những dáng vẻ rất riêng cùng giàu sức khái quát.Đây là một cảnh ngày xuân:

“ Cỏ non xanh tận chân trời

Cành lê trắng điểm một vài bông hoa”

Màu xanh của cỏ có tác dụng nền mang lại bức tranh color trắng của hoa lê sơn điểm mang đến bức tranh thêm trong sáng tinh khôi,nhẹ nhàng nhưng quyến rũ.Nguyễn Du đã trọn đúng nhị gam chủ đạo để đặc tả mùa xuân,một ngày xuân trang nhã đến thế là cùng.

Thiên nhiên ấy là một đêm hè:

“ Dưới trăng quyên đã gọi hè

Lửa tường lửa lựu lập lòe đâm bông”

Đây là cảnh một ngày đông:

“ Trời hôm mây kéo tối sầm

Dầu dầu ngọn cỏ đầm đầm cành sương”


Đây là một cảnh chiều thu:

“ lung linh đáy nước in trời

Thành xây khói biếc non phơi láng vàng”

Chỉ một câu thơ thôi cơ mà Nguyễn Du tả đủ cả bốn mùa trong năm:

“ Sen tàn cúc lại nở hoa

Sầu nhiều năm ngày ngắn đông đà sang trọng xuân”

Nguyễn Du đã chỉ ra đặc trưng của từng mùa trong năm với kết hợp các mùa ấy vào một câu thơ.Để thấy được sự luân chuyển của quy luật tự nhiên về những mùa.

Tóm lại,qua Truyện Kiều,Nguyễn Du đã xây dựng thành công xuất sắc bức tranh thiên nhiên.Nghệ thuật tả cảnh vạn vật thiên nhiên của Nguyễn Du thật tài tình chỉ phác hoạ họa vài ba đường nét trong câu thơ nhưng mà đã mang đến người đọc bao gồm cảm nhận tinh tế về thiên nhiên,lôi cuốn bạn đọc vào câu thơ ấy.Truyện Kiều đã để lại những giá bán trị đặc sắc mang lại văn học dân tộc.