NGÀY MAI TRONG ĐÁM XUÂN XANH ẤY CÓ KẺ THEO CHỒNG BỎ CUỘC CHƠI

“Mùaxuân chín ” được đúc rút từ trong thơ điên của đất nước hàn quốc MặcTử (đề mục mùi hương Thơm).

Bạn đang xem: Ngày mai trong đám xuân xanh ấy có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi

TrongThi nhân việt nam , Hoài Thanh gồm nhận xét tổng quan về mảngHương Thơm này như sau:“Tabắt đầu bước vào trong 1 nơi ánh trăng, ánh nắng, tình yêuvà toàn bộ cơ thể yêuđềunhư mong mỏi biến ra hương thơm khói”....
Tronglàn nắng nóng ửng sương mơ tanĐôimái đơn vị tranh có dấu hiệu rục rịch vàng.Sộtsoạt gió trêu tà áo biếc,Trêngiàn thiên lý, bóng xuân sang.Sóngcỏ xanh biếc gợn cho tới trời.

Xem thêm: Soạn Bài Dùng Cụm Chủ Vị Để Mở Rộng Câu Tiếp Theo, Dùng Cụm Chủ

Baocô thôn nữ hát bên trên đồi;-Ngày mai trong đám xuân xanh ấy,Cókẻ theo ck bỏ cuộc chơi...Tiếngca cụ vẻo lưng chừng núi,Hổnhển như lời của nước mây...Thầmthĩ cùng với ai ngồi dưới trúc,Nghera ý vị với thơ ngây...Kháchxa chạm mặt lúc mùa xuân chín,Lòngtrí xao xuyến sực ghi nhớ làng.-Chị ấy năm nay còn gánh thócDọcbờ sông trắng nắng chang chang?HànMặc Tử"Mùa xuân chín " đượcrút ra từ trong thơ điên của hàn quốc Mặc Tử (đề mục HươngThơm). Trong Thi nhân vn , Hoài Thanh bao gồm nhận xét bao quátvề mảng mừi hương này như sau: "Ta bước đầu bước vàomột vị trí ánh trăng, ánh nắng, tình thương và từ đầu đến chân yêuđều như ý muốn biến ra mùi hương khói". Nhưng mà đã coi Mùa XuânChín ta thấy chẳng rất nhiều thơ không điên, lòng thi nhân thanhtao, cõi hồn vô cùng thoát, tựa thể ông đã ngồi thụ cảnhthiên bầu của bậc khách hàng tiên sa. Mạch thơ cũng bóc bạchra khỏi hẳn cõi sao trăng, ảo tình sương khói ấy:Trong làn nắngửng sương mơ tanĐôi ngôi nhà tranh lấmtấm vàng.Đây hẳn là mọi máinhà đã được lợp bởi rạ vẫn còn đó mới sống thôn quê, bởinhững sắc màu của rơm rạ còn ánh lên rục rịch vàng, dướilàn nắng sớm ban mai. Cảnh thơ như bức gấm thêu, phía trên đóvấn vương vài làn sương mỏng. Toát lên tấm tình của thinhân với chỗ thôn dã hết sức thân thiết. Đến nhì câu sau đó:Sột soạt giótrêu tà áo biếc,Trên giàn thiên lý,bóng xuân sang"...tà áo biếc" sống đâyđể chỉ dòng dáng xanh mềm mịn của giàn thiên lý, lúc gióthổi qua giàn new phát ra tiếng kêu "sột soạt". Nếu như gióthổi ngoài trời: vơi thì hiu hiu, vi vút... Gió to đang rítlên ào... ào...Nhưng cũng không hẳnlà lúc gió thổi qua giàn thiên lý gồm tiếng kêu "sột soạt"như thế? do giống lý lá nhỏ, âm điệu chỉ reo... Reo...thôi. Nhì tiếng "sột soạt" như tiếng của rất nhiều tấm áocánh mỏng, mặc khá căng rửa mài lên domain authority thịt của những nàngthôn nữ giới mà phạt ra vậy. Cảm hứng ấy sẽ dấy lên vào tâmthức của thi nhân để vận vào tả cảnh giàn cây. Chấtthơ hơi da thịt này cũng thường sẽ có trong Hàn khoác Tử (HMT)!Các hình tượng thơ miêu tả, dẫu vậy lại đầy cảm giác tìnhái. Như thế nào thì "gió trêu"; âm thanh "sột soạt"; còn giàn thiênlý lại được ví như "tà áo biếc"... Thành thử, thơ tảthực mà rất sống động.Tất cả đều hìnhảnh: nắng nóng ửng, khói mơ, căn nhà tranh có dấu hiệu rục rịch vàng, thiênlý cùng gió... Hòa hợp, được khoác lên mẫu áo tân thanhmùa xuân mà tạo nên thành "bóng xuân sang". Quý phái đoạn thơ thứhai:Sóng cỏ xanhtươi gợn cho tới trời"cỏ" chạm chán gió lượn thànhsóng, tức thị cỏ mọc sẽ hơi cao. Ở phía trên ta liên tưởngtới một câu thơ của cầm Nguyễn Du: Cỏ non xanh rợn chântrời /- "xanh rợn" là cỏ mới chỉ mọc nhú, nhũn nhặn phún. Nhưngcả một miền cỏ dầy, phẳng, non mướt và xa hút chế tạo nênmột độ sắc đẹp gai người, tựa thể sờ vào rất có thể đứttay. Còn "sóng cỏ xanh tươi" vào câu thơ HMT : thì màu sắc xanhđã lả lướt để "gợn tới trời " chứ không " rợn" nhưtrong thơ gắng Nguyễn Du. Vậy là, tuy cũng tả về miền cỏhút đến chân trời... Mà lại miền cỏ trong thơ HMT vẫn mangsắc thái riêng.Bao cô xóm nữhát trên đồi;- mai sau trong đámxuân xanh ấy:Có kẻ theo ông xã bỏcuộc chơi...Một mảng cuộc sống dângian đã ập lệ trong bức ảnh cảnh mùa xuân của Ông: rằng,ngày mai trong đám xuân xanh ấy... Gồm kẻ rước chồng, theo chồng- sẽ không còn sự vô tư, nhàn rỗi mà đi dạo mùa xuân nhưthế nữa! Ý nói: "bỏ cuộc chơi"/- nhưng mà câu thơ không hẳnđã yêu cầu là nuối tiếc cho cô thôn phái nữ kia, mà thiết yếu tronglòng thi nhân đang nuối cảm? biểu thị một chổ chính giữa trạng bângkhuâng, hiu hắt, bao gồm phần xa xót. Dịch tật dường như không cho Ôngđược tận hưởng cái niềm hạnh phúc đời thường ấy! Cảnh đờithanh thái của mùa xuân ấy... Như thể đã cách xa sản phẩm thếgiới. Dòng ước mong mỏi nho nhỏ: có một đội nhóm ấm gia đình, vợchồng hạnh phúc... Với Ông, cũng không bao giờ có. Trung ương khảmthi nhân lưu ý tình thơ đằm thắm, thiết tha. Đến đoạnthơ ba:Tiếng ca vắtvẻo lưng chừng núiThơ nghe như lời đồngdao chốn dân gian:Hổn hển nhưlời của nước mây...Thầm thĩ cùng với ai ngồidưới trúc,Nghe ra ý vị và thơngây...Trước cảnh xuân đẹpchứa chan, chưa phải là nước mây "hổn hển" đâu, chínhlà lòng thi nhân đã hổn hển!...Đến trên đây tôi xin nóiít lời về thi pháp tượng trưng trong thơ tân tiến Pháp,mà HMT đã tác động khá sâu sắc. Thơ đại diện củanền thơ hiện đại Pháp nửa sau nạm kỷ XIX quý phái đầu thếkỷ XX, ( dựa theo tuyển dịch và ra mắt của Đông Hoài,NXB Văn học 1992 ) là sản phẩm thơ diễn đạt theo phép loại suy-Tức là quan liêu hệ tương đương giữa hai sự vật, nhìn nhậnmọi sự vật bởi biểu tượng. Nhưng trường phái thơ tượngtrưng Pháp được có mặt và cải tiến và phát triển theo khuynh hướngcủa nhị thuyết tương ứng: tương xứng cảm quan và tươngứng trí năng!Về thuyết "Tương ứngcảm quan" vày Charles Baudelaire ( 1821-1867) khởi xướng. Ông làtác mang của tập "Những cành hoa ác" nổi tiếng. Ông đãđược các nhà thơ sừng sỏ duy nhất trong văn học hiện nay đạiPháp xem là bậc thầy mở đường, đơn vị tiên khu vực của trườngphái thơ tượng trưng! Baudelaire đã có lần định nghĩa trong"Tương ứng", một trong các sáu bài bác thơ danh giá nhất của ôngnhư sau:Thiên nhiên làmột ngôi đền mà lại trong đónhững cột sinh linhThỉnh thoảng vạc ranhững ngôn ngữ mơ hồ,Con người đi trong thiênnhiên qua đa số rừng biểu tượng... Hương thơm, màusắc với thanh âm tương ứng.Nghĩa là: giữa đồ gia dụng nàyvới vật dụng khác, giữa con fan - cuộc sống đời thường với thiên nhiên,đều rất có thể thay cầm nhau bởi biểu tượng. Để làm phản ảnhmột bí quyết tương ứng, nhưng phụ thuộc vào cảm thụ được phátra từ các giác quan liêu (gọi là cảm quan), tốt từ trong tâm linh.Cho đề nghị thỉnh thoảng ngữ điệu mơ hồ...Thuyết "Tương ứng trínăng" - Người vượt trội là Stéphane Mallarmé (1842-1898), cũnglà một công ty thơ Pháp đứng đầu phe phái tượng trưngđã công ty xướng. ý kiến cơ bạn dạng về thuyết "Tương ứngtrí năng" của Mallarmé là: hình tượng được tượng trưngphải rành mạch, rõ ràng, bằng một sự áp để hợp lýcủa lý trí, chứ không áp theo khuynh hướng giác quan như Baudelaire.Nhớ tới lời của cốChế Lan Viên vẫn viết tựa vào Tuyển thơ Hàn mặc Tử xuấtbản 1988 rằng: "Tử trong thời gian chúng tôi gần, chỉ thấyAnh nói đến Baudelaire..."! bởi vì những nhân tố thơ tượngtrưng được HMT áp dụng rất nhiều, đã nhuần nhuyễn trongthi pháp thơ Ông, nhưng phần nhiều đều theo xu hướng "Tươngứng cảm quan" của Baudelaire.Trở lại với Mùa XuânChín - đa số câu thơ: "hổn hển như lời của nước mây","tiếng ca nắm vẻo", "sột soạt gió trêu tà áo biếc", rồicả cho câu thơ cuối cùng: "sông trắng nắng nóng chang chang"...đều là số đông hình hình ảnh của thơ tượng trưng cảm quan, đểbộc lộ chũm cho tâm trạng, tình cảm nhỏ người, hay 1 hiệnthực đời sống. Ngay mang lại tên đề của bài xích thơ: Mùa xuânchín, cũng mang tính tượng trưng kia rồi. Trong vô số nhiều bàithơ khác của xứ hàn Mặc Tử ta cũng hay chạm chán những yếu hèn tốcủa các loại thơ thay mặt này. Thí dụ:Trăng nằm sóngsoãi bên trên cành liễuĐợi gió đông vềđể lả lơi...Hay là:Ô kìa bóng nguyệttrần truồng tắm,Lộ cái khuôn rubi dướiđáy khe.Đặc biệt với các giácquan cảm thụ vô cùng nhậy bén của thi nhân: ngôn từ chứađầy hồn, cảnh trí thiên nhiên rất sống động. Ở trongcâu cha của đoạn thơ thứ ba, ta còn thấy một cụm hình ảnh:Thầm thĩ với ai ngồi bên dưới trúc /- giờ đồng hồ "trúc" sinh hoạt đây,với hình hình ảnh "lá trúc" trong bài bác Đây buôn bản Vĩ Dạ:Lá trúc che ngangmặt chữ điền.Đều thuộc một số loại ngôntừ mỹ học, nhằm làm hình tượng về thôn quê! Tôi xin phântích tiếp đoạn thơ cuối:Khách xa gặplúc ngày xuân chínLòng trí bâng khuângsực nhớ làng:- Chị ấy năm nay còngánh thóc,Dọc kè sông trắngnắng chang chang?Sắc điệu "...trắng nắngchang chang?" vẽ ra cảnh white toát bên dòng sông mộng. Cảnhthực trong hồi ức nhưng như ảo ảnh. Thi nhân đã diễn tả nhữnghình ảnh đó bằng ngôn từ thông qua cảm xúc nhớ buôn bản dadiết, đưa tình cảm bài bác thơ lên tới mức tột cùng, ko chỉthuần tuý là bức ảnh tả cảnh ngày xuân nữa.Cũng đã nhiều nhà bìnhluận đã bàn về hình hình ảnh "chị ấy" trong bài thơ là ai?Người thì nói: "chị ấy" là người yêu xưa mà lại thi nhân nhớlại? Kẻ lại bảo: Đó là chị ruột của thi nhân?...Tôinghĩ: Xét về đời sống riêng tư của HMT, những người thânthiết duy nhất của thi nhân không thể không nói đến ngườimẹ, cùng fan chị ruột hiền khô vẫn thường chuyên bẵmÔng trong cuộc sống. Như ở bài xích hồi ký kết "Nhớ Hàn mặc Tử"của anh Nguyễn Văn Xê, bạn đã âu yếm thi nhân trong thờigian bị bệnh, cho đến khi tạ thế tận nhà thương Qui Hòa,kể rằng:Sau lúc Trí (tên thườnggọi của nhà thơ) bị tiêu diệt chôn được bố ngày, qua ngày hôm sau...mẹ cùng chị Lễ của Trí tức tốc vào Qui Hòa. Tôi hướngdẫn gia đình Trí đi thăm mộ. Vị trí đây tôi chẳng thể cầmđược giọt lệ trước một người mẹ khóc người con yêu,một bạn chị khóc em vào buổi chiều mùa đông se se lạnh...Tôi đã tận mắt chứng kiến có một bà mẹ tiên cùng một chị tiên đếnkhóc nức nở bên mộ Trí.Phải chăng tín đồ "chịấy" vào thơ của thi nhân chính là chị Lễ! mùa xuân Chínchẳng hầu hết chỉ là một trong những bức tranh vạn vật thiên nhiên đẹp, còntrắc ẩn cả tình làng cùng đây đó quấn quít đôi chút lòngnhi nữ. Một bài thơ chân quê. Từ biểu tượng của ngônngữ, nhạc điệu mang đến cảnh tình qua cảm xúc... Sẽ dan díuquyện mang nhau mà làm cho một phiên bản xô-nát về "khối tìnhđời" lạ mắt và trả bích.