Kể lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học của em

Con đường thân thuộc sao mà bây giờ bỗng nhiên thấy cái gì rồi cũng lạ lẫm.Con đường, mặt hàng cây, giờ đồng hồ chim hót, mặt đường phố xe cộ cộ đông đảo qua lại,..


1. Mở bài

- giới thiệu vấn đề: ngày đầu tiên đi học.

Bạn đang xem: Kể lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học của em

II. Thân bài

1. Trước ngày khai giảng

- trước ngày đi học, tôi được bà bầu mua xống áo mới, tập sách mới. Lòng mửa nao ko ngủ được.

- è cổ trọc, rồi lại ngồi dậy mân mê loại cặp bắt đầu và mọi quyển tập còn thơm hương thơm giấy.

2. Trê tuyến phố đến trường

- Chỉnh tề trong cỗ đồng phục áo white quần xanh, team nón lúp xúp đi ở bên cạnh mẹ.

- khung trời buổi nhanh chóng mai trong xanh, cao vời vợi, vài tia nắng chiếu thẳng qua cành cây, tán lá. Vài chú chim chuyền cành hót líu lo.

- xe pháo đông đúc, bóp bé inh ỏi.

- mặt hàng quán phía 2 bên đường đã dọn ra, bán buôn nhộn nhịp.

- bao gồm nhiều anh chị em học sinh với khăn choàng đỏ bên trên vai, tươi cười đi đến trường.

- Hôm ấy là ngày tổng khai trường năm học mới cần phụ huynh đưa con đến trường thiệt đông.

- Tôi nhìn thấy vài các bạn trong xóm, chúng ta học mẫu giáo chung cũng được ba mẹ đưa đến trường.

- Cảnh vật quen thuộc mọi ngày sao bây giờ thấy khác lạ.

- Lòng tôi hồi vỏ hộp pha lẫn cảm xúc e ngại rụt rè khi gần cho cổng trường tè học.

3. Vào sân trường

- Ngôi trường bề thế, khang trang hơn trường chủng loại giáo nhiều.

- Trước cổng trường được treo một tờ băng rôn màu đỏ có chiếc chữ cơ mà tôi lẩm nhẩm tấn công vần được: “Chào mừng năm học tập mới”.

Xem thêm: Cách Chia Văn Bản Thành 2 Cột Trong Word 2010, 2013, 2016 Từng Bước Cụ Thể

- sảnh trường thật nhộn nhịp với cờ hoa, học sinh, phụ huynh, giáo viên,…trông người nào cũng tươi vui rạng rỡ, áo quần tươm tất.

- Các các bạn lớp lớn vui tươi tíu tít trò chuyện với nhau sau cha tháng hè mới gặp gỡ lại.

- các bạn rụt rè, khóc lóc.

- Một hồi trống vang lên, theo phía dẫn của một thầy giáo các các bạn nhanh nệm xếp hàng vào lớp. Chỉ bao gồm lũ học trò lớp Một bọn tôi là bối rối không biết phải làm gì.

- shop chúng tôi được những cô giáo công ty nhiệm hiểu tên điểm danh, trung khu trạng hồi hộp khó khăn tả.

- Thầy hiệu trưởng bước tới bục đọc lời khai trường năm học mới.

- tiếp đến giáo viên nhà nhiệm dẫn cửa hàng chúng tôi vào lớp. Tôi ngoái lại tra cứu mẹ, chân ngập xong xuôi không ý muốn bước. Chị em phải dỗ dành riêng an ủi.

4. Vào lớp học

- ngồi vào chỗ, đón nhận giờ học tập đầu tiên. (Ấn tượng sâu đậm về trung tâm trạng vừa kinh ngạc vừa sợ hãi sệt, hồi hộp, gần gũi và từ bỏ tin,..).

- mùi hương vôi mới, bàn ghế thật sạch …

- Quan cạnh bên khung cảnh lớp học: những bạn người nào cũng ngồi ngay ngắn, hồi hộp đón giờ học đầu tiên.

III. Kết bài

Nhớ mãi kỉ niệm trong sáng êm đềm của tuổi thơ.


Bài xem thêm số 1

Thời học sinh là quãng thời gian đẹp tuyệt vời nhất trong cuộc đời của mỗi nhỏ người. Cũng chính vì vậy, rất nhiều kỉ niệm đính bó cùng với tuổi thần tiên ấy cũng trở nên không lúc nào phai nhạt trong thâm tâm khảm chúng ta. Cùng với tôi, mà không, với rất nhiều người nữa, ngày khai trường trước tiên sẽ là hồi ức sáng chóe nhất, nhằm lại ấn tượng sâu dung nhan nhất.

Ngày khai trường đầu tiên của chúng ta như nạm nào? Còn cùng với tôi, kia là một trong những buổi sáng mùa thu trời trong xanh. Mẹ gọi tôi dậy từ sáng sớm, rồi lại vớ bật chuẩn bị cho tôi; nào quần áo đồng phục, sách vở, rồi nấu nạp năng lượng sáng cho tất cả nhà. Quan sát mẹ mắc như vậy, tôi thầm tự nhủ mình phải lau chùi và vệ sinh thật mau lẹ để mẹ chưa phải nhắc nhở. Ấy vậy mà cứ một lúc bà mẹ lại giục tôi “Quỳnh ơi nhanh lên nào ko lại muộn giờ đồng hồ mất!”. Lúc ấy, tôi suy nghĩ thầm, dĩ nhiên khai trường sẽ có nhiều chú công an, trường hợp mình đi muộn, chị em sợ mình sẽ ảnh hưởng các chú ấy bắt bắt buộc phải luôn mồm thúc tôi như vậy. Thế cho nên tôi quáng quàng cả lên, ăn vội mấy miếng cơm trắng rang và lúc này, bạn giục bà mẹ tôi chở đi khai giảng sớm lại chính là tôi. Chị em cười hồn hậu và êm ả dịu dàng nói “Cứ lỏng lẻo thôi con ạ, còn sớm mà, nạp năng lượng cho no đã”. Rồi tới lượt tía tôi lờ đờ nói: “Hôm nay con đã là học sinh lớp một rồi, phải ngoan với biết nghe lời mọi người hơn nữa, không còn nhõng nhẽo, có tác dụng nũng cha mẹ như những em nhỏ bé nữa nghe chưa! vào lớp con phải cố gắng nghe giáo viên giảng bài, cố gắng tập đọc, tập viết, dành được nhiều điểm 10, con có hứa với cha không?”. Tôi lí nhí đáp: “Dạ, tất cả ạ!”. Tôi chào bố và ra sân lên xe, bà mẹ chở cho tới trường. Con đường bây giờ thật đông đúc và nhộn nhịp, tôi nghe chị em bảo, hôm nay, những bạn, các anh những chị cũng đi khai học như tôi. Tôi yêu thích và hiếu kỳ về ngôi trường mới, không còn sợ chú công an như lúc trong nhà nữa. Tới rồi! Ngôi trường mới của tôi. Ôi! Đẹp quá! Tôi thốt lên vào niềm sung sướng. Ngôi trường rộng thoải mái và khang trang, trong sảnh trường tất cả cả một hồ nước trong rứa và vườn cây với đủ các lời hoa. Đến chỗ nào tôi cũng chỉ cho bà mẹ những vạc hiện mới của mình.

Tới sân trường, tôi được mẹ đem vào hàng của lớp 1A2. Bọn chúng tôi, rất nhiều cô bé, cậu nhỏ xíu học trò lớp 1 phi vào lễ xin chào cờ đầu tiên. Tôi thắc mắc thiếu hiểu biết sao bên trên cổ của các các bạn lớp lớn, người nào cũng đều đeo mẫu khăn color đỏ. Sau này tôi được người mẹ giải thích, nếu như tôi nỗ lực học tập với đạt kết quả cao sẽ được kết nạp làm đội viên đội thiếu niên tiền phong hcm và cũng sẽ được treo khăn quàng đỏ như các cả nhà ấy. Sau khi dứt nghi lễ chào cờ, cô hiệu trưởng lên thông báo và căn dặn học viên nhiệm vụ năm học tập mới. Khi cô đánh phần nhiều tiếng trống đầu tiên, cũng là lúc từng chùm bóng cất cánh sặc sỡ được thả lên trời. Buổi lễ dứt và chúng tôi trở về lớp. Bất chợt, tôi dìm ra… mẹ, bà mẹ đâu rồi! Tôi hoảng hốt đảo mắt khắp sân trường, vẫn ko thấy bà bầu đâu. Tôi òa lên khóc nức nở. Thốt nhiên tôi nhận thấy có 1 bàn tay bỏ trên vai mình, sau đó là tiếng nói nhẹ nhàng “Em bé xíu ở lớp nào? Sao đứng ở chỗ này khóc cơ mà không vào lớp đi?”. Tôi ngước đôi mắt lên, một chị phệ tuổi rộng tôi, dáng thon cao gầy, tóc thắt nhì bên. Tôi vừa nói, giọng nói nghen ngào trong giờ khóc: “Em…em học lớp 1A2. Em chẳng thấy mẹ ở chỗ nào cả hu… hu…”. Chị phì mỉm cười rồi nói: “Em nhỏ xíu ngốc, chắc chị em em về rồi, em vào lớp đi, khi nào học ngừng thì chị em sẽ cho tới đón”. Tôi thơ ngây hỏi chị: “Chị ơi, nỗ lực lúc nào học kết thúc hả chị? Em nghe chị hàng xóm bảo bắt buộc học 12 năm cơ, cố lúc nào em khủng em new được gặp mẹ à chị? À chị ơi, em chần chờ lớp 1A2”, “Không cần đâu em à, em học tập từ hiện thời đến buổi trưa, mẹ sẽ đến đón”, vừa nói chị vừa dẫn tôi tới một phòng học: “Đây là lớp 1A2, em cố gắng học tập giỏi nhé! Thôi xin chào em. Chị cũng cần về lớp đây!”. Nói rồi chi chạy đi, thoắt cái đã mất thấy chị đâu nữa. Mãi về sau này tôi bắt đầu phát hiện, mình chưa hỏi tên, nhưng chiếc hình ảnh cao ốm và mái tóc thắt bím phía hai bên của chị vẫn để lại ấn tượng không khi nào quên trong tôi.

Tôi bước vào lớp, một cảm xúc thật nặng nề tả: lạ lẫm, bỡ ngỡ và tí đỉnh lo sợ. Gia sư xếp số chỗ ngồi cho công ty chúng tôi thật nhanh chóng. Chỉ cho đến khi đã im vị trong chỗ ngồi mới, tôi mới bao gồm dịp quan tiếp giáp lớp học, cô giáo và những người dân bạn mới. Cảm giác xa lạ thay đổi đi đâu mất, cô giáo nhắc shop chúng tôi lấy giấy tờ viết bài xích tập viết đầu tiên. Không gian trở cần vắng lặng. Sảnh trường vừa đông đúc, nhộn nhịp là thế, giờ đã không còn một láng người. Tiếng đây, tôi chỉ từ nghe thấy tiếng lích chích của vài chú chim non cùng tiếng đọc bài xích của cô giáo… “Ngày đầu tiên đi học, người mẹ dắt tay cho tới trường, em vừa đi vừa khóc, chị em dỗ dành riêng yêu thương… Ngày đầu như vậy đó, cô giáo như bà mẹ hiền,…”. Ngày đầu tiên ấy trôi qua, cơ mà những cảm xúc sẽ không khi nào mờ phai, cùng với tôi, chiếc ngày ấy như mới chỉ là ngày ngày hôm qua mà thôi, gần như vui, buồn, hạnh phúc, say đắm thú, bỡ ngỡ, lo lắng trong ngày đầu tới lớp là mọi dư âm cho tới tận mai sau.