Cảm thụ bài thơ quê hương của đỗ trung quân

Tất cảToánVật lýHóa họcSinh họcNgữ vănTiếng anhLịch sửĐịa lýTin họcCông nghệGiáo dục công dânTiếng anh thí điểmĐạo đứcTự nhiên với xã hộiKhoa họcLịch sử cùng Địa lýTiếng việtKhoa học tự nhiênHoạt cồn trải nghiệm, phía nghiệpHoạt hễ trải nghiệm sáng tạoÂm nhạcMỹ thuật
*

Trình bày cảm thấy của em về đoạn thơ

quê nhà là chùm khế ngọt

Cho con trèo hái từng ngày

quê hương là lối đi học

con về rợp bướm đá quý bay

quê hương là cánh diều biếc

Tuổi thơ con thả trên đồng ...

Bạn đang xem: Cảm thụ bài thơ quê hương của đỗ trung quân

"Quê hương" - Đỗ Trung Quân


*

Đây là cảm nhận của mình, mời bạn đọc qua:

Khi nói đến bài thơ này, ai chắc hẳn rằng cũng đã nghĩ đến quê nhà mình, quê nhà nơi sinh bản thân ra, là khu vực chôn rau giảm rốn của chính mình và nơi đã cùng mình ôm ấp những ước mơ. Nhớ mang lại quê hương, ta nhớ đến thời mình hay đi trèo leo hái khế thuộc đám bạn, cứ hái được vài ba trái, cả đám thuộc chụm lại ăn, nhiều người gái cắt tỉa hình khê thành sao trông thật đẹp. Với chúng bạn quê ngày nào cũng rủ nhau đến lớp mỗi ngày, đi học tập mà ai ai cũng ngồi nói về trò chơi: nào là thả diều, chăn trâu hay phất cờ cỏ lau bên nhau đánh trận. Quê hương còn là nơi ôm ấp những cánh diều cất cánh du dương như bài ca trữ tình quê ta. Cứ chiều chiều, chúng tôi lại cứ rủ nhau thi: diều ai bay tối đa thì bạn đó win và toàn bộ mấy đứa thua cần bao món ăn cho đứa thắng đó nhé! các lần mình chiến thắng lắm nhưng các lần bị lũ nó trả thùa không à. Cứ nghĩ lại tới gần như kỉ niệm trẻ em trâu ấy, bất giác tôi lại mỉm cười, rồi tự trách mình: Hồi đó mình ngây ngô thật! ngây ngô thật, dẫu vậy mà kỉ niệm ở chỗ chôn rau cắt rốn ấy vẫn tồn tại tồn tại trong tim những đứa chúng tôi.


Đúng 1
phản hồi (0)
*

Cảm nhận của tôi hơi dài nhưng các bạn được mang đến nhé tương đối xúc động :

Đó là một trong những tuổi thơ êm đẹp nhất với cánh diều biếc chao hòn đảo trên cánh đồng, với mặt đường làng ngày ngày con đi học, biết bao hình hình ảnh đẹp được phần đông nốt nhạc thổi lên một cung bậc, đan xen lòng tín đồ một biện pháp nhẹ nhàng, miên man.Trong ta người nào cũng có một quê hương, một vùng đất để khi ra đi mà thương mà lại nhớ, một vùng đất để khi trưởng thành nhìn lại 1 thời của tuổi thơ với phần đa kỷ niệm ngọt ngào. Quê nhà trong thơ của Đỗ Trung Quân chỉ 1-1 thuần là phần đông hình ảnh của một vùng quê sông nước, tuy nhiên chất chứa cả một hồn của dân tộc.Quê mùi hương là chùm khế ngọtCho con trèo hái từng ngàyQuê hương là lối đi họcCon về rợp bướm xoàn bayQuê mùi hương là bé diều biếcTuổi thơ nhỏ thả bên trên đồngQuê hương thơm là con đò nhỏÊm đềm khua nước ven sôngHồn của người việt nam thật giản dị, thật êm ắng và thật lắng đọng. Với thắc mắc của trẻ thơ: “Quê hương là gì hở chị em / nhưng sao cô dạy đề nghị yêu”, dễ dàng thôi, chỉ là đông đảo hình hình ảnh gắn ngay tức khắc với cuộc sống, với ngơi nghỉ đời thường.Khi nghe bạn dạng nhạc này, tôi không ngoài nghĩ về một vùng quê, một khu vực tôi chưa hề để chân đến; cùng với cánh diều chú ý theo chiều cao, cùng với cánh đồng nhìn theo chiều rộng mênh mông, với một loại sông nhìn theo chiều nhiều năm nơi tất cả gió và sự thanh thanh của mái chèo khua sóng. Rồi với một đêm trăng thanh bình, có hương của hoa cau ngan ngát, tất cả đâu đó bóng dáng của người bà bầu thân quen… Hồn tôi cứ trải rộng, cứ lờ lờ theo gần như nốt nhạc, đầy đủ hình ảnh êm đẹp…Rồi khi tới cao trào, nhạc bộc lộ một cách dồn dập như vừa lôi cuốn, vừa dìm mạnh:Quê hương mọi người chỉ mộtNhư là chỉ một mẹ thôiQuê hương ví như ai không nhớSẽ thuôn nổi thành người.Cứ ngân lên, cứ xoáy vào tâm tư của một người con mang cái máu Việt. Bao gồm ai nhưng mà không lưu giữ quê, ko yêu quê của mình, nơi chôn nhau cắt rốn, nơi gồm mái chèo, có làn nước hiền hòa êm trong? khi nghe bài hát này, quê hương trong thơ tuy chỉ tất cả vài hình ảnh mà lại khiến người ta bùi ngùi nhớ thương, hay ít nhất cũng bổi hổi lắng nghe và trung ương hồn trải rộng lớn mênh mông.Bài thơ Quê hương ở trong nhà thơ Đỗ Trung Quân và bài hát của nhạc sĩ ngay cạnh Văn Thạch, cả nhị đều nắm bắt được chiếc hồn của dân Việt, khiến một fan con đi xa sẽ mãi thương lưu giữ quê hương.


Đúng 1

bình luận (4)
*

Hình hình ảnh về quê hương trong bài thơ(chùm khế ngọt, đường đi học…) là số đông hình hình ảnh gần gũi, giản dị, thân nằm trong với mỗi con bạn . đa số hình hình ảnh thơ mang lại ta thấy quê nhà không cần là đều gì mập mạp mà là đều kỉ niệm lắp bó với quá trình cứng cáp của từng con người vì vậy quê hương giản dị và đơn giản nhưng vô cùng đỗi thiêng liêng.Các biện pháp nghệ thuât: thắc mắc tu từ, so sánh, sử dụng câu khảng định. Chức năng tạo nhịp điệu, tạo cho lời thơ tha thiết, giàu hình mẫu . Thẩm mỹ và nghệ thuật so sánh rất dị nhằm khảng định sự độc nhất của quê hương. Sử dụng câu khảng định nhằm khắc sâu vào trọng điểm khảm họ một thừa nhận thức: ko nhớ quê hương thì không được tư cách làm người.

Xem thêm:


Đúng 0
comment (0)

Quê mùi hương với mọi cá nhân thật giản dị, thân thương. Yêu quê là yêu tuyến phố đến trường, yêu số đông mái đơn vị tranh, yêu cánh đồng lúa chín...Nhà văn Ê-ren-bua đã từng nói: suối rã vào sông, sông tung ra biển, tình thương tổ quốc xuất phát từ lòng yêu thương với đầy đủ thứ thân trực thuộc quanh mình. Tình yêu khu đất nước khi nào cũng khởi nguồn từ tình yêu thương quê chân thành, giản dị như thế. Có những so sánh hình ảnh quê hương thật sát gũi. Nhà thơ Đỗ Trung Quân có lẽ rằng yêu quê lắm mới có những hình ảnh so sánh đẹp với dễ bước vào lòng bạn đến thế. Đọc câu thơ không ít người dân ngỡ ngàng khi dìm ra, quê nhà sao sát quá. Nó ngơi nghỉ trong tuổi thơ, vào câu chăm bà kể, trong lời hát bà mẹ ru, trong trái cây dịu mát. Quê nhà là chùm khế ngọt, quê nhà là con đường đi học. Còn điều gì gần gũi hơn thế với mỗi cá nhân dân đất Việt. Quê nhà là vô hình, cạnh tranh định nghĩa với khó rất có thể gợi ra được thế thể, rõ ràng. Mặc dù thế nhà thơ đã giới thiệu cho ta một quan niệm thật giản dị, biến cái vô hình thành hữu hình. Quê hương có thể nhìn thấy, hoàn toàn có thể cầm nắm, rất có thể thưởng thức được mỗi ngày. Với chùm khế ngọt con tín đồ cảm nhận quê hương không thiếu nhất bởi mọi giác quan. Tuổi thơ ai ai cũng trải qua trong thời hạn tháng tới trường. Con phố đi học đã trở thành người chúng ta tri kỉ. Hình ảnh “rợp bướm xoàn bay” gợi cần cho ta phần lớn gì nhiệt tình và trong sáng nhất của tuổi học trò. Quê hương là cố kỉnh đó. Nhắm đôi mắt lại ta như thấy quê hương đã ở kia rồi, ngơi nghỉ ngay bên trong trái tim mỗi nhỏ người.


Đúng 0
bình luận (2)

Quê mùi hương với mọi cá nhân thật giản dị, thân thương. Yêu quê là yêu con phố đến trường, yêu hầu hết mái đơn vị tranh, yêu thương cánh đồng lúa chín...Nhà văn Ê-ren-bua đã từng nói: suối rã vào sông, sông tung ra biển, tình thương tổ quốc xuất phát từ lòng yêu thương với đều thứ thân thuộc quanh mình. Tình yêu đất nước khi nào cũng bắt nguồn từ tình yêu quê chân thành, đơn giản và giản dị như thế. Bao gồm những đối chiếu hình hình ảnh quê mùi hương thật ngay sát gũi. Công ty thơ Đỗ Trung Quân chắc rằng yêu quê lắm mới gồm có hình hình ảnh so sánh đẹp với dễ bước vào lòng bạn đến thế. Đọc câu thơ nhiều người dân ngỡ ngàng khi nhấn ra, quê hương sao ngay gần quá. Nó sống trong tuổi thơ, trong câu chuyên bà kể, vào lời hát bà mẹ ru, vào trái cây nhẹ mát. Quê hương là chùm khế ngọt, quê nhà là tuyến đường đi học. Còn điều gì gần gũi hơn thế nữa với mọi người dân khu đất Việt. Quê nhà là vô hình, khó khăn định nghĩa với khó rất có thể gợi ra được cố gắng thể, rõ ràng. Mặc dù vậy nhà thơ đã đưa ra cho ta một định nghĩa thật giản dị, trở thành cái vô hình thành hữu hình. Quê hương rất có thể nhìn thấy, có thể cầm nắm, có thể thưởng thức được từng ngày. Cùng với chùm khế ngọt con tín đồ cảm nhận quê hương khá đầy đủ nhất bằng mọi giác quan. Tuổi thơ ai ai cũng trải qua trong thời gian tháng tới trường. Tuyến đường đi học đã trở thành người các bạn tri kỉ. Hình hình ảnh “rợp bướm kim cương bay” gợi cần cho ta phần đa gì đon đả và trong trắng nhất của tuổi học tập trò. Quê nhà là cầm cố đó. Nhắm đôi mắt lại ta như thấy quê nhà đã ở đó rồi, làm việc ngay bên phía trong trái tim mỗi nhỏ người.


Đúng 0
comment (0)

“Quê hương” nhị từ “thiêng liêng” tuyệt nhất của một đời người. Nó là mảnh đất tiếp nhận sự mở màn của cuộc đời, một sinh linh. Con người ta ko thể có hai quê hương cũng giống như không thể gồm hai tín đồ mẹ. Mảnh đất nền quê hương yêu quý mà khu vực ấy cho ta hạt gạo ta ăn, ngụm việt nam uóng, là vị trí đã mừng đón những bước chân chập chững đầu đời. Quê hương ấm áp, ngọt ngào và lắng đọng như chiếc sữa mẹ, nuôi khủng ta từng ngày, từng ngày. Cùng với Đỗ Trung Quân “Quê hương” thân thiện là thế. “yêu vệt là thế. Tự “chỉ một” như mong nhắc nhở bọn chúng ta, quê hương là duy nhất, giả dụ ai cơ mà không ghi nhớ quê hương, fan đó sẽ không thể to nổi thành người”. “không béo nổi không hẳn là khung hình không bự lên, không phải là con bạn ta cứ bé mãi, mà “không béo nổi” tức là không trưởng thành và cứng cáp một con bạn thật sự. Tín đồ mà ko nhớ về nơi bắt đầu nguồn, nơi bắt đầu rễ, ăn cháo đá bát thì người đó không có đạo đức, không xứng đáng là một con người.


Đúng 0
phản hồi (0)

Đó là một trong tuổi thơ êm đẹp nhất với cánh diều biếc chao đảo trên cánh đồng, với mặt đường làng ngày ngày bé đi học, biết bao hình hình ảnh đẹp được hồ hết nốt nhạc nâng lên một cung bậc, hòa vào lòng người một phương pháp nhẹ nhàng, miên man.Trong ta ai ai cũng có một quê hương, một vùng đất để khi đi xa mà thương cơ mà nhớ, một vùng khu đất để khi trưởng thành và cứng cáp nhìn lại 1 thời của tuổi thơ với đa số kỷ niệm ngọt ngào. Quê hương trong thơ của Đỗ Trung Quân chỉ đối chọi thuần là mọi hình ảnh của một vùng quê sông nước, dẫu vậy chất chứa cả một hồn của dân tộc.Quê hương là chùm khế ngọtCho nhỏ trèo hái mỗi ngàyQuê mùi hương là đường đi họcCon về rợp bướm vàng bayQuê hương thơm là bé diều biếcTuổi thơ nhỏ thả bên trên đồngQuê mùi hương là con đò nhỏÊm đềm khua nước ven sôngHồn của người việt nam thật giản dị, thiệt êm ắng và thật lắng đọng. Với câu hỏi của con trẻ thơ: “Quê mùi hương là gì hở mẹ / mà sao cô dạy đề xuất yêu”, đơn giản dễ dàng thôi, chỉ là gần như hình hình ảnh gắn ngay thức thì với cuộc sống, với nghỉ ngơi đời thường.Khi nghe bạn dạng nhạc này, tôi không khỏi nghĩ về một vùng quê, một khu vực tôi không hề đặt chân đến; với cánh diều nhìn theo chiều cao, cùng với cánh đồng quan sát theo chiều rộng lớn mênh mông, cùng với một chiếc sông quan sát theo chiều lâu năm nơi có gió với sự nhẹ nhàng của mái chèo khua sóng. Rồi với một tối trăng thanh bình, gồm hương của hoa cau ngan ngát, có đâu đó bóng hình của người bà bầu thân quen… Hồn tôi cứ trải rộng, cứ lờ lờ theo hầu hết nốt nhạc, phần đa hình ảnh êm đẹp…Rồi khi tới cao trào, nhạc bộc lộ một biện pháp dồn dập như vừa lôi cuốn, vừa dấn mạnh:Quê hương mọi người chỉ mộtNhư là chỉ một chị em thôiQuê hương trường hợp ai không nhớSẽ không lớn nổi thành người.Cứ ngân lên, cứ xoáy vào tâm tư của một bạn con mang cái máu Việt. Tất cả ai mà lại không nhớ quê, không yêu quê của mình, địa điểm chôn nhau giảm rốn, nơi tất cả mái chèo, có dòng nước hiền hòa êm trong? mặc nghe bài hát này, quê nhà trong thơ mặc dù chỉ có vài hình ảnh mà lại khiến người ta ngậm ngùi nhớ thương, hay ít nhất cũng bổi hổi lắng nghe và vai trung phong hồn trải rộng mênh mông.Bài thơ Quê hương của phòng thơ Đỗ Trung Quân và bài bác hát của nhạc sĩ tiếp giáp Văn Thạch, cả hai đều thâu tóm được cái hồn của dân Việt, khiến một tín đồ con ra đi sẽ mãi thương ghi nhớ quê hương.